Theo Luật Phòng, chống tham nhũng nước ta, một trong những cách phòng, chống tham nhũng hiệu quả là công khai, minh bạch tất cả vấn đề. Nhưng đến giờ chúng ta chỉ mới dừng ở việc buộc cán bộ, đảng viên kê khai tài sản chứ không công khai. Trong các cuộc họp bầu cử Quốc hội, tôi đã nhiều lần đề nghị phải mạnh dạn công khai chứ không thể kê khai rồi để đó. Bởi chỉ có những người có chức quyền mới có điều kiện tham nhũng. Nếu kê khai mà không công khai để dân có điều kiện giám sát thì e rằng chủ trương phòng, chống tham nhũng sẽ trở nên vô nghĩa.
Ở Trung Quốc, ngoài việc khai báo thu nhập, tài sản của chính mình, quan chức còn phải khai báo tài sản vợ, con của họ. Quy định mới này xuất phát từ thực tế nhiều vị quan chức đã lách luật bằng cách cho vợ, con đứng tên tài sản. Ở Việt Nam, rất nhiều cán bộ, đảng viên giàu lên một cách đột ngột, nhanh chóng khiến dư luận không khỏi hoài nghi. Với mặt bằng tiền lương như hiện nay, làm sao họ tậu được nhà cao cửa rộng? Như trường hợp của ông Trần Kim Long ở quận Gò Vấp, với mức lương của một chủ tịch UBND quận, cách nào để ông mua được nhiều đất rồi xây được căn nhà lớn đến vậy? Hay như trường hợp ôngNguyễn Văn Khỏe, Chủ tịch UBND huyện Hóc Môn, ông lấy đâu ra số tiền lớn để sở hữu nhiều tài sản?... Đã có trường hợp khi bị phát hiện thì cho rằng tài sản đó của vợ, do vợ kinh doanh mà có. Có thực sự là vậy không hay chỉ là một lý do tự tạo để qua mặt sự kiểm tra, xử lý của cơ quan chức năng? Chính vì thế, để đâu đó rõ ràng, pháp luật nước ta nên quy định việc kê khai và công khai tài sản để bàn dân thiên hạ đều rõ mười mươi. Đây là biện pháp tốt nhất nhằm răn đe những người có chức quyền không được lợi dụng chức vụ để tư lợi và cũng là cách hạn chế những nghi ngờ, đồn đại.
Trung Quốc còn đưa ra quy định: Cán bộ phải khai báo các vấn đề liên quan đến gia đình như tình trạng hôn nhân của bản thân, công việc, tình hình di cư ra nước ngoài của vợ, con. Đúng là ở phương Tây, nhiều chính khách đã bị mất chức vì quan hệ bê bối. Nhưng theo tôi, quan chức Việt Nam không cần thiết phải kê khai nội dung này vì dễ lấn sang ranh giới bí mật đời tư. Lại nữa, tôi tin rằng các vị lãnh đạo lôi thôi về tình ái sẽ sớm bị phát hiện và bị dư luận lên án. Vấn đề quan trọng là Đảng và nhà nước có nghiêm trị những hành vi mất phẩm chất đó hay không.
Thêm một thắc mắc được đặt ra: Nếu đã áp dụng quy định về việc công khai tài sản thì liệu có trường hợp cố tình khai báo không đúng sự thật? Nên chăng phải có hình thức chế tài tương xứng để xử lý vi phạm này.
Trong nhiều cuộc tổng kết việc phòng, chống tham nhũng, Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng có nhận định đến nay công tác này vẫn chưa thực sự hiệu quả. Tôi cho rằng việc phòng, chống tham nhũng, chống tiêu cực không những chưa có hiệu quả mà còn có nguy cơ phát triển thành những tiêu cực nghiêm trọng. Mà cụ thể mới đây là trường hợp của Vinashin và chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang. Có lẽ phải tính đến việc giao cho Quốc hội phối hợp với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành lập ủy ban phòng, chống tham nhũng thì phù hợp với tình hình hơn.
LÊ HIẾU ĐẰNG (Nguyên Phó Chủ tịch UBMTTQVN TP.HCM)
THÀNH NHÂN ghi
(Theo phapluattp.vn)